Gái Gú Việt Nam

Hệ thống trên chiếc điện thoại thần bí – Tác giả Vincent

Phần 34: Bản Chất Con Người Khi Rơi Vào Cùng Cực
9 giờ 30 phút sáng, ngày thứ 2 đại dịch bùng phát:

Tâm: “Anh Thắng, bây giờ chúng ta đi đâu?”

Thắng: “Có lẽ là thành phố Vin – Future, ở đó quân đội được trang bị vũ khí hạng nặng, có tường thành cao, khả năng rất cao bên đó sẽ phòng thủ được”

Phong: “Haizzz… má nó 10 năm… 10 năm tận tâm phục vụ quân đội, đổi lại được gì… má…”

Tâm: “Mày bình tĩnh lại đi, chuyện xảy ra đâu ai muốn”

Phong: “Mày bình tĩnh được đúng rồi, mày cứu được vợ mới cưới, chị Nhung vợ anh Thắng thì làm chung trong quân đoàn, chỉ có vợ con tao là chết, họ chết hết rồi mày có biết không?”

Thắng: “Này, cả đội cũng đã đi đến nhà cậu, chỉ là mọi việc xảy ra quá nhanh, đến đã muộn rồi, bố mẹ của tôi cũng đã mất, vợ con tôi còn đang khóc trong xe kia kìa, tỏ ra mình là đàn ông đi, đừng kêu ca mãi như thế.”

Hải: “Mọi người… mọi người… em thấy địa điểm này hợp lý này”

Thắng: “Nói nhanh đi, tập trung đông ở đây lâu không được, Zombie sẽ kéo đến đấy”

Hải: “Đây, chỗ nhà máy sản xuất và xuất khẩu lương thực, xung quanh có hàng rào sắt, tuy không kiên cố bằng tường thành nhưng chúng ta đông có thể gia cố lại bằng gỗ, chống Zombie tràn vào là chuyện hoàn toàn có thể. Chưa tính đây là kho lương thực lớn nhất, cái ăn cũng không phải lo, đoạn đường này cũng gần hơn là đi về thành phố Vin – Future, trong khi đoàn xe không còn bao nhiêu dầu”

Tâm: “Hay lắm, ở nhà máy lớn như thế chắc chắn có máy phát điện và nhiều công cụ, khu vực trong hàng rào lại rộng như thế, địa hình dễ thủ khó công, đây là thiên đường trong tận thế rồi”

Thắng: “Không cần tính nữa, báo bộ đàm cho toàn đội, đi thôi”

Cả đoàn xe lên đường tiến về nhà máy lương thực Tam Hiệp ở phía Đông. Nhiều giờ sau…

Tâm: “Dừng, tất cả dừng xe…”

Thắng phóng nhanh lên nóc xe chỗ Tâm đang đứng: “Chuyện gì vậy?”

Tâm đưa ống nhòm cho Thắng: “Anh nhìn đi, phía trường học, góc 9 giờ có 1 nhà thi đấu, trên cửa sổ em thấy có tín hiệu SOS”

Thắng mở bộ đàm: “Toàn đội chú ý, để lại vài người canh gác người dân và đoàn xe, còn lại cầm vũ khí theo tôi giải cứu người bị nạn”

Phong từ xe sau bước xuống chạy đến chỗ Thắng: “Anh bị gì thế, chúng ta đã đông lắm rồi, lại toàn dân thường, trong trường học lại thêm 1 đám học sinh, làm sao chúng ta lo xuể”

Thắng: “Chúng ta là quân nhân, thấy người dân gặp nạn không thể không cứu, còn là học sinh nữa, đừng nói nhiều, đi thôi”

Đội của Thắng chính là nhóm quân nhân đến cứu thầy cô và học sinh ở trường của Dương, sau khi chiến đấu với nhiều Zombie, đội thiệt hại khá nặng nhưng cũng đưa được mọi người ra khỏi trường học. Cả đội mau chóng đưa thầy cô và học sinh lên xe rút khỏi khu vực, vì Zombie nghe tiếng súng, tiếng nổ đang ùn ùn kéo tới. Đoàn xe mau chóng di chuyển theo hướng nhà máy Tam Hiệp.

Phía xa sau làn bụi của đoàn xe.

Nhã đang thở hồng hộc chạy theo Long: “Long… Long… má mày không kịp nữa đâu họ đi xa rồi, quay lại chỗ nấp thôi, còn My và Linh nữa, mình không bỏ họ được”

Long nhìn theo đoàn xe quân đội hối tiếc, cả 2 rời đường lớn tránh làn sóng Zombie, luồn theo nhiều con hẻm quay về nhà gỗ phía sau trường học.

Linh: “My… chân mày bớt đau chưa, bọn thằng Long quay lại rồi, chắc tụi nó gọi được mấy chú quân nhân lúc nảy ở trường rồi đấy”

My nắn nhẹ vào bàn chân: “Uiiii, còn đau lắm, nhưng đại 1 cây làm nạng có lẽ đi được”

Long bước vào buồn bã: “Tao đuổi không kịp, má nó chứ… đã bảo ở cùng mọi người đi, cứ đòi đi theo cô Trinh làm gì. Bây giờ cô và thầy thì không biết đi hướng nào, quân đội tới đưa mọi người đi thì cũng không gặp được, trời ơi là trời…”

Linh: “Nè… đúng là My ra chủ ý, nhưng mà có ai ép cậu đi theo hả, bây giờ hối hận rồi chứ gì, hối hận thì đi đi”

Nhã: “Thôi… tôi xin, đã lúc nào rồi, bây giờ mình cứ đi theo hướng đó, hướng Đông đường này quan trọng nhất chỉ có nhà máy Tam Hiệp, mình biết địa điểm sợ gì không tìm được họ”

Long: “Mày hay quá, trên đường đầy zombie đó, còn con My cái chân cà nhắc nữa kìa, trên tay mày có cái cây gậy đó làm được gì?”

My: “Tao chỉ trật khớp thôi, băng lại qua ngày mai là bớt, đường đi xa, không có xe, lại nguy hiểm, tao thấy giờ tụi mình cứ vào trấn, kiếm chỗ nào an toàn qua đêm, kiếm thức ăn, nước, nếu có xe thì càng tốt, sau đó đi nhà máy Tam Hiệp cũng không muộn, biết đâu lại gặp nhóm của cô Trinh trong trấn”

Long hạ giọng lại gần My: “Đi được không, lên đi, tao cõng cho”

My ngại ngùng nhưng vì tình huống cũng leo lên lưng Long.

Cả nhóm 4 người chỉ dựa vào cây gậy trên tay Nhã và con dao của Long mà lần vào trong thị trấn, họ dừng lại tại 1 ngôi nhà nhỏ vắng vẻ, vì thấy le lói ánh đèn bên trong. Long tiến đến kêu cửa thì họng súng săn chìa ra chĩa thẳng vào đầu cậu, sau khi xem xét cả nhóm 4 đứa, cánh cửa mở ra cho bọn họ vào. Bên trong chỉ là một ông lão đã lớn tuổi, đi lại còn khó khăn, nhưng ông lão vẫn vui vẻ đón tiếp bày đồ ăn ra.

Linh: “Tụi cháu cảm ơn ông, ông ơi, ông sống ở đây một mình à”

Ông già: “Uhm ông sống 1 mình, vợ ông mất lâu rồi” vừa nói ông vừa chỉ về phía bàn thờ”

Linh ấp úng: “Ông có biết… bên ngoài…”

Ông già: “Lũ xác sống biết đi chứ gì, ông thấy rồi, nhưng mà ông cũng gần đất xa trời rồi, sợ gì bọn chúng, ông mà còn sức ông ra diệt sạch bọn chúng, mà tụi con sao lại ở đây, ông nghe trên đài sẽ có quân đội đến đưa mọi người đi mà”

Long: “Dạ tụi con bị lạc, nhưng cũng thấy được quân đội và biết địa điểm họ đến, bây giờ vào trấn tìm nơi an toàn, lương thực và xe để đến đó, ông đi cùng bọn cháu nhé”

Ông già: “Không, ông phải ở đây với vợ ông, mấy đứa đi đi”

Linh: “Ông…”

My chộp tay Linh lắc đầu ngăn Linh nói tiếp: “Vậy cho bon cháu ở đây một thời gian, khi nào thu thập đủ những thứ cần thiết bọn cháu sẽ đi”

Ông già: “Uhm… khà khà… cũng đã lâu nhà ông không đông vui như vậy, các cháu ăn đi… ăn đi”

Vậy là nhóm 4 người Long, Nhã, Linh, My ở lại nhà ông lão, ban ngày đi xung quanh kiếm lương thực, nước uống, xe, xăng tích trữ dần. Hai ngày sau, cả nhóm để lại nửa lương thực kiếm được chia tay ông lão lên đường, ông lão thì cho 4 đứa 1 ống nhòm, 1 cây súng ngắn và 1 băng đạn. Đi được 1 đoạn dài thì xe hết xăng họ bỏ xe lại mang vác đồ trên lưng đi tiếp, đêm tìm nơi trú ẩn, ban ngày lại đi. Dọc đường gặp Zombie họ dùng dao, gậy tiêu diệt, dần quen cả 4 đứa đều nhanh và mạnh như được huấn luyện bài bản. My trước đại dịch xảy ra còn là cao thủ Taekwondo nên phát huy rất tốt được mọi người giao chức trưởng nhóm. Ngày qua ngày, hôm thì thu thập được thức ăn, hôm thì nước, hôm thì quần áo, cả nhóm nhanh chóng phát triển: Tư duy, chiến thuật, kỹ năng chiến đấu với Zombie, có thể nói đây là nhóm thanh niên trẻ có tốc độ phát triển nhanh nhất trong giai đoạn đầu mạt thế trừ Dương (Note: Hack quá không tính ^^)

Nói về đoàn quân nhân, sau khi cứu mọi người ở trường học trên đường bị Zombie quấy rối nhiều lần nhưng cũng đã đến được nhà máy, bên trong toàn bộ đã bị hóa Zombie, cả đội của Thắng tiến hành càn quét vào trong chiếm cứ nhà máy này. Tình huống đáng chú ý duy nhất xảy ra là Thắng và Phong thêm 1 vài người của đội khi ở bên trong nhà máy diệt zombie đã gặp 1 con Zombie tiến hóa, nó quá mạnh làm nhóm nhỏ này thiệt mạng toàn bộ, Phong hèn nhát trốn sau lưng đội trưởng nhìn anh em đã chết hắn bỏ chạy, Thắng thì liều mình cầm lựu đạn rút chốt rồi lao vào đồng quy với con Zombie. Sau khi Thắng hy sinh, Phong thoát ra ngoài không hối hận còn cao giọng nhận công, trở thành chỉ huy mới của nhóm, chỉ có Tâm là không thích Phong nên không phục. Dần dà Tâm như cái gai trong mắt Phong.

Dưới sự chỉ huy mới của Phong, hắn đàn áp, bắt mọi người phục tùng hắn, phụ nữ, đàn ông trưởng thành và cả các cậu thanh niên trẻ đều phải lập đội hằng ngày đi ra ngoài tìm nước, xăng, thịt và thức ăn tươi. Những người này đa số đều là người dân bình thường không có kinh nghiệm chiến đấu nên đi thì nhiều về thì ít. Phong thì chả quan tâm, hắn sung sướng bên trong nhà máy cùng đám đàn em mới này giữ ngai vàng. Trong đám đàn em này nổi trội nhất là Tấn và Nam lớp 12A2 cùng vài học sinh nam lớp 12A3, học sinh trong trường, cao to, chuyên bắt nạt bạn bè.

Mọi chuyện cũng không đi quá xa, khi đỉnh điểm đã có 1 việc xảy ra. Hôm đó, Tâm tiếp tục phản đối gay gắt với Phong về việc cho dân thường đi ra ngoài tìm kiếm nhu yếu phẩm. Phong đã tích lũy đủ quyền lực và đàn em tin cậy, hắn quyết tâm nhổ bỏ cái gai trong mắt này. Phong ra lệnh cho Tấn, Nam và bọn đàn em trói Tâm lại.

Bên trong phòng lớn, căn cứ của Phong:

Hải: “Bây giờ xử thằng Tâm sao đây Phong?”

Phong: “Ngày mai tập trung mọi người ngoài sân lớn, giết hắn trước đám đông, coi như cảnh cáo tất cả tụi nó phải phục tùng mình”

Như (vợ tên Hải): “Em sợ mọi người không phục và làm loạn”

Phong: “Đứa nào không phục giết luôn phòng hậu hoạn, ở đây bọn mình đã đủ quân số, lại có vũ khí, chia thành 3 nhóm luân phiên ra ngoài tìm nhu yếu phẩm, gạo thì đã có sẵn, chả có gì chúng ta phải nuôi bọn vô dụng ngoài kia cả”

Tấn lí nhí chen vào: “Sếp, em thấy cũng có tác dụng đó ạ”

Phong: “Mày thì biết gì, bọn nó chỉ có biết ăn, tổ tốn lương thực”

Tấn: “Mình có thể phân ra, đàn ông thì cho đi ra ngoài tìm đồ, để mặc sống chết, còn phụ nữ thì… hí hí… có tác dụng lắm đó sếp”

Cả bọn nghe tới sáng mắt cười đê tiện vang cả khu phòng lớn.

Tâm nghe tới thì giận rung người vùng vẫy trong dây thừng: “Thằng chó, mày còn dám nghĩ tới chuyện đó, mày là quân nhân đó, mày sẽ gặp quả báo”

Phong: “Nhét mồm nó lại, sủa nhức hết cả tai, canh chừng nó cẩn thận, sáng mai xử”

Tấn: “Sếp… sếp… nếu sáng mai xử nó thì tối nay mình cũng có trò vui đó”

Phong: “Nói xem”

Tấn: “Em thấy, con vợ mới cưới của thằng Tâm ngon lắm, còn vợ con của tên Thắng nữa, con đàn bà đó cũng hùa với Tâm chống đối với anh nhiều lần, đêm nay mình xử 2 con đàn bà đó, ngày mai xử tên Tâm sau”

Thắng khoái chí, hất mặt cho Tấn đi thực hiện. Tấn, Nam và đám 12A3 nhanh chóng đến phòng ở của Nga (vợ Tâm), Nhung (vợ Thắng) và cả con trai nhỏ của Thắng, khống chế bọn họ đem về.

Nga: “Anh Tâm, anh Tâm, sao bọn chúng lại bắt anh, bọn mày làm gì thế, mau thả bọn tao ra”

Phong không cần giải thích nhiều, hắn tán cho 2 người phụ nữ mỗi người 1 cái quay vòng là yên lặng ngay. Chỉ có thằng nhóc con trai Thắng là khá cứng hét lên.

“Mày dám đánh mẹ tao, tao liều với mày”

Cả bọn cười ha hả, Phong ôm thằng nhóc xô qua chỗ Như và Hải: “Giữ nó, có thằng nhóc giữ không xong để nó làm loạn nữa tao xử luôn hai vợ chồng mày”

Như vội nhét mồm thằng nhỏ lại rồi trói tay vào ghế. Bên này Phong bắt đầu từ Nhung vợ Thắng, hắn lôi cô lại chiếc giường đặt ngay giữa hội trường.

Nhung: “Buông tao ra… áaaa buông tao ra, thằng chó, đồ phản bạn, đồ bán nước”

Phong sôi máu tán cho Nhung phát nữa, hắn rút con dao ra: “Mẹ mày, mày nói ai bán nước, tao hy sinh bao nhiêu năm cho đất nước này, giờ đổi lại tao có cái lồn gì, thằng chồng mày anh hùng lắm, nhưng rồi nó cũng chết và giờ con vợ nó bị tao đụ thôi”

Nhung: “Mày buông tao ra, má… tao liều chết với mày, có chết tao cũng không cho mày làm nhục đâu”

Tấn chen vô: “Nè nè, chị gì ơi, chị muốn cắn lưỡi cũng được, muốn tự tử cũng được, nhưng mà còn thằng nhóc, chị không thỏa mãn bọn tôi thì bọn tôi giày vò thằng nhóc này cho hả giận nhé, tôi có nhiều trò lắm đấy” vừa nói hắn vừa kê con cao lên má của con Nhung rê lên xuống.

Nhung hoảng sợ: “Đừng… đừng làm hại thằng bé, nó còn nhỏ, nó không có tội gì cả, Hải, Như hai đứa tại sao lại nghe tên ác ôn này”

Phong: “Câm, mày còn lý luận nữa tao cho đàn em xử thằng con mày, 1 mày vui vẻ phục vụ bọn tao, mày và nó sẽ được ăn ngon ngủ yên, 2 thì tao giết nó xong hiếp mày, tao đéo thích lòng vòng mày chọn đi”

Nhung nhìn con trai nhỏ đang nước mắt đầm đìa vì sợ, cô xuống giọng năn nỉ: “Tôi xin cậu, cậu Phong, cậu dù gì cũng vào sinh ra tử với anh Thắng chồng tôi, cậu đừng đối xử với bọn tôi như vậy, không tình thì còn cái nghĩa…”

Phong: “Má… tao mệt vê lờ… tao mất hứng con mẹ nó rồi, giết quách bọn nó đi”

Phong rút súng đưa chĩa thẳng vào con trai của Nhung bóp cò.

“RẦM”

Tất cả mọi người xung quanh đều kinh hãi, run sợ. May mắn, Nhung kịp lao đến gạt tay Phong nên hắn bắn trượt, lúc này Nhung hoảng loạn thật sự, vì tên điên này hắn làm thật, hắn máu lạnh. Hắn đang đưa súng lên nhắm vào con trai cô lần nữa, Nhung quỳ gối ôm chân hắn khóc lóc van xin.

Nhung: “Cậu Phong… cậu Phong… tôi xin lỗi… tôi xin cậu tha cho thằng bé… tôi làm… tôi làm theo ý cậu”

Phong quăng súng cho Tấn rồi quay lại: “Vậy thì cởi đồ lẹ đi, má tao mất hết kiên nhẫn rồi” vừa nói Phong vừa cởi áo và quần hắn ra ngồi lên giường.

Nhung run rẩy: “Cậu Phong… cậu có thể cho con trai tôi đi chỗ khác không?”

Phong quay qua nhìn Tấn: “Má cái trò của mày đéo đâu ra đâu, bên ngoài còn cả đám học sinh nữ xinh tươi ngoan ngoãn, mày xử mẹ thằng nhóc đó và con đàn bà này rồi chọn bắt 1 đứa vào đây”

Nhung: “Được rồi… hu hu… tôi làm… tôi làm”

Nhung run run cởi đồ ra, làn da Nhung rám nắng do là quân nhân nhiều năm, ngực bự eo thon, đôi chân dài săn chắc, cái lồn căng múp rụp. Nhung tay che ngực và lồn đến giường ngồi cạnh Phong. Phong khoái chí gọi Hải.

Phong: “Hải, mày lại đây ngắm vợ thằng Thắng nè, má bình thường anh em trong đội mỗi lần chị Nhung đi qua đều nhìn thèm muốn, má đúng là mỹ nữ của độ