Ký ức buồn
Tôi phóng qua nhà của T…đứng trước cổng bấm chuông một lúc mà không thấy ai ra cả, chắc bà này đang chuẩn bị nên tôi đứng đợi, lát sau thì T chạy ra tươi cười làm tôi phải xững người nhìn, T hôm nay thật xinh và một điều lạ là giống “Em” đến bất ngờ, thực sự giống…vẫn chiếc váy trắng viền ren thêm đôi dày vải, Trang điểm nhẹ nhàng, cột tóc cao, duy chỉ có màu mắt và mùi nước hoa là khác. Chẳng hiểu là do vô ý hay cố tình mà T lại làm vậy…chợt nhớ lại lần trước T vào phòng tôi và thấy bức hình “Em” chụp chung với tôi đặt trên bàn
– Chị ấy đây phải không anh? – T giơ bức hình lên rồi quay sang hỏi
– Um..
– Chị ấy xinh thật – T ngắm nghía bức hình rất kĩ
Quay lại hiện tại liệu có liên quan gì không? Tôi không chắc vì điều đó.
– Sao anh nhìn em lạ vậy? – T đỏ mặt nói khiến tôi giật mình
– À không tại thấy em xinh quá – buột miệng nói mà không hề suy nghĩ
– Vậy ư hihi – Trang cười tươi với hai má ửng hồng dưới ánh đèn
– À ừ
Tôi ấp úng gãi đầu cười chữa ngượng, đang nhiên lại buột miệng nói vậy haizz, mà đúng sự thật là T rất xinh…gỡ mũ bảo hiểm cài ở xe rồi đội cho T và đưa bà này đi…là T chứ không phải “Em”, tôi đã nhầm một sự nhầm lẫn tai hại haizz. Đến quán thì T đứng đợi tôi cất xe rồi cùng đi vào trong, tối nay tạm đóng quán để dành riêng không gian cho buổi sinh nhật.
– Em ngồi đây đợi anh một lát – mời T ngồi vào bàn ở giữa trung tâm của quán nơi đã đặt sẵn một bó hoa ở đó
– Dạ, mà hoa đẹp quá, của ai vậy anh – T vui vẻ ngồi xuống
– Bí mật
Tôi mỉm cười quay vào trong kêu mọi người bắt đầu…điện ở quán đồng loạt tắt hết và ngay sau đó tôi bưng chiếc bánh sinh nhật ra, chị họ với mấy nhân viên khác thì đi sau hát bài chúc mừng sinh nhật…T ngạc nhiên hai tay che miệng, tròn xoe mắt nhìn tôi..đặt chiếc bánh lên bàn, mỉm cười và cầm lấy bó hoa tặng T
– Chúc mừng sinh nhật em
– ….- T bật cười nhận lấy, hai hàng nước mắt lăn dài trên má
– Ngày vui vậy sao lại khóc – tôi ngồi xuống rồi gạt nước mắt cho T
– Anh…anh làm em bất ngờ quá
– Một món quà nho nhỏ thôi…nào em thổi nến đi
– Dạ
T gật đầu rồi phồng má thổi tắt nến…đèn nháy ở trong quán được bật, theo đó là tiếng nhạc nhẹ vang lên khung cảnh thật lộng lẫy. Mấy cái trò này là do bà chị họ với mấy đứa nhân viên bày cho chứ tôi thì chính thức chịu chả tài nào nghĩ ra nổi. Mọi người cùng ngồi xuống cười nói, cắt bánh ném nhau rồi trêu đùa chạy khắp xung quanh quán…không khí thật vui vẻ, lát sau thì mặt ai cũng dính đầy kem trông rất hài, mấy bà mấy cô thi nhau chụp ảnh còn tôi tranh thủ vào rửa cái bộ mặt be bét kem do T quệt.
Mãi muộn thì mọi người mới chịu giải tán, trông cái quán thật khủng khiếp, chả khác gì bãi chiến trường nhìn mà phát nản…tạm bỏ đó đã để mai tính chứ bây giờ mà dọn có khi tới sáng mới xong. Tôi lãnh trách nhiệm đưa T về nhà…
– Hôm nay là lần sinh nhật vui nhất của em – T ôm chặt rồi tựa đầu vào lưng tôi
– Em thấy vậy là được rồi – tôi mỉm cười vì cũng thấy vui