Gái Gú Việt Nam

Ký ức tuổi trẻ – Quyển 1

Phần 32
Thời gian đó tôi cứ lại đi bar mà uống quên đi nỗi buồn, tay quản lí thấy tôi đêm nào cũng say khướt nên gọi cho vợ chồng anh Sinh chị Nguyệt. Hai ông bà có ra vài lần khuyên nhủ nhưng tôi không nghe đâm ra cứ mặc kệ tôi muốn uống bao nhiêu cứ uống. Khổ nhất vẫn là chị Chi ngày nào cũng phải dọn bãi chiến trường của tôi.

Hôm đó tôi dậy rất trễ đi xuống nhà không thấy chị Chi đâu, chắc đã đi học rồi. Tôi vào bếp thấy chị chuẩn bị bữa sáng rồi nên hâm lại nóng rồi ăn thôi. Mới ăn được mấy đũa thì miệng chả muốn ăn gì cả rồi bụng đau nhói. Tôi đứng dậy đi vào phòng khách ngồi nhưng càng lúc càng đau dữ dội hơn.

Tôi không biết bị sao nữa lúc nãy vẫn bình thường sao giò đau dữ vậy trời. Cố tìm đt nhưng lại để trên phòng mất rồi đâu nữa, tôi quằn quại trên ghế rồi ngã xuống sàn. Bụng tôi đau thắt liên tục từng cơn một, lăn qua lăn lại rồi mắt bắt đầu mờ đi. Trong mơ mơ màng màng dường như thấy ai đó gọi tên tôi nhưng không nhìn rõ được là ai cả rồi bất tỉnh luôn.

Rất lâu sau mở mắt ra thấy mẹ đang nằm gục trên tay tôi mà ngủ, tôi đụng đậy làm mẹ thức giấc.
– Con tỉnh rồi ah, trong người giờ răng rồi, còn đau không?
– Bụng con còn hơi đau, đây là đâu mà răng con lại ở đây.
– Còn nói nữa, may cái Chi về kịp đưa đi bệnh viện không là mày tiêu đời rồi mô nữa?
– Con có bị chi rứa mẹ.
– Bị loét dạ dày, uống rượu cho cố vô, giờ hại người.
– Thôi nằm nghĩ đi, mẹ gọi báo cho ba mày biết cho yên tâm.

Mẹ đi ra ngoài gọi để tôi yên tỉnh nghỉ ngơi, mẹ vừa đi được vài phút thì cửa mở, đánh mắt nhìn lên thấy chị Chi đang sách một cái cà-men.
– Tỉnh rồi hả. May cho mày hôm đó tao trốn về nên phát hiện kịp đó.
– Cám ơn chị nhiều, khỏe lại chị muốn gì em mua cho chị.
– Khỏe đi hẳn nói, mà ngồi dậy ăn cháo đi.

Chị Chi múc ra chén đưa cho tôi ăn, vừa ă vừa thổi vì nóng, còn chị thì lôi sách ra đọc.
– Lúc nãy có con nào tên Ny gọi đó, chị bảo mày nằm đây rồi nó nói lên thăm mày đó.

Tôi không nói năng gì chăm chú mà ăn, ăn xong một lát sau mẹ đẩy cửa đi vào rồi bảo chị Chi về nghỉ chiều đi học để mẹ trông tôi được rồi. Mới mổ xong nên hơi đau mẹ bảo tôi nằm. Mẹ hỏi tôi mấy chuyện linh tinh với chuyện hai đứa tôi nhưng tôi vẫn đưa mắt nhìn trần nhà không có trả lời.

Đến chiều thằng Đạt, Ny Linh, Ly,Nhi, Sen lên thăm tôi, mẹ thấy tụi nó nên đi ra ngoài. Tụi nó bảo vắng tôi lớp rất buồn chả vui vẻ như trước mong tôi khỏe về đi học lại.

Thăm tôi khoảng một tiếng thì tụi nó cũng về, tôi muốn đứng lên đi lại nhưng chả được trên người tôi toàn dây dợ với kim tiêm. Đang mơ màng ngủ thì có người đi vào nhưng tôi không mở mắt ra nhìn. Tay tôi có bàn tay khác nắm vào tôi cảm nhận được đó là em dù không mở mắt. Em đưa tay tôi áp lên má mình vừa nói vừa khóc.
– Răng anh hành hạ mình ra nông nổi này, huhu, nhìn anh như vậy em đau lắm anh biết không hả, nghe Ny nói anh cấp cứu ở bệnh viện em lo lắm chỉ muốn đến sớm thăm anh nhưng em sợ anh không nhìn em. Lúc nãy ở ngoài em thấy hết nhưng không dám vào chờ anh ngủ rồi em mới vô.

Nằm nghe em tâm sự tôi cũng đau lòng lắm. Em nói rằng em luôn yêu tôi, mỗi đêm nằm ngủ thì hay khóc một mình vì nhớ tôi, nhớ lại những giây phút bên nhau nhưng em lại không tin tưởng tôi thì nhớ đến làm gì chứ. Em quan tâm bạn em tôi sẽ không để bụng nhưng đằng này em lại vì nó mà chia tay với tôi.
– Anh ah, em chịu hết nổi rồi, em muốn về lại như lúc trước. Chị Như nói đúng tại em cả, em sai rồi, em tin tưởng anh và sẽ quan tâm anh hơn. Em sẽ không nên quá than thiết với Thiên như vậy nữa. Anh tha thứ cho em được không, đừng bỏ mặt em nữa, em sợ mất anh lắm.

Em nói từng chữ một như nhát dao cứa vào tim tôi. Tôi cũng rất là nhớ em, đêm nào tôi cũng nằm mơ thấy em cười nhưng tỉnh lại thì không thấy em đâu. Có lẽ tôi quá ích kỉ rồi.

Tôi vẫn nằm đó nhắm mắt nghe em nói nỗi lòng mình, em cứ nắm chặt tay tôi mà khóc. Và rồi mẹ đi vào thấy thế gọi em ra ngoài nói chuyện, tránh làm ồn ào để tôi nghỉ ngơi. Một lúc sau mẹ đi vào một mình.
– Dậy đi đừng vờ ngủ nữa nó về rồi.

Tôi mở mắt ra nhìn mẹ và mẹ cũng nhìn lại tôi.
– Lúc nãy Vân cũng nói hết chuyện hai đứa cho mẹ rồi, chắc nó cũng nói với con nỗi lòng của nó. Hãy bỏ qua hết mọi chuyện và bắt đầu lại con ah, đừng làm cả hai đau khổ nữa.
– Con cũng không biết nữa mẹ ah, con cũng muốn lắm nhưng con không làm được, nếu như không tin tưởng nhau thì làm răng mà quay lại đây.
– Mẹ hiểu tùy quyết định của con nhưng cái Vân là đứa con gái tốt, nếu được hãy cho qua hết cứ coi đó là thử thách đi. Lúc nãy ba mẹ nó cũng gọi hỏi thăm con đó đừng làm quá mà hai bên khó nói chuyện, dù gì cũng la xui gia rồi giơ mà hai đứa chia tay ba mẹ mất mặt lắm.
– Dạ, con biết rồi.

Cứ thế nằm bệnh viện cũng được 1 tuần, suốt ngày chỉ ăn với ngủ. Chị Chi rảnh là sang chơi với tôi, còn đem sách vở sang bày tôi học nửa vì cũng sắp thi thôi. Từ ngày hôm đó đến giờ em cũng không vào thăm tôi nửa.

Nằm được 10 ngày người khỏe lên nên bác sĩ cho xuất viện nhưng dặn dò không được uống các chất có cồn không là lại vô đây tiếp. Làm thủ tục, nhận thuốc xong rồi về nhà. Căn phòng đã lâu không có người ở nhưng rất sạch sẽ.

Nằm ở nhà suy nghĩ lại những lời mẹ và của em đã nói tôi quyết định cho qua mọi thứ để về lại như trước, khoảng thời gian vừa qua tôi đi chệch hướng rồi làm cả hai đau khổ,ba mẹ và bạn bè lo lắng.

Cũng sắp thi học kì I nên tôi quyết định đi học dù vẫn chưa khỏe hẳn. Bước vào lớp tụi bạn vui mừng chạy lại sách balo cho tôi rồi hỏi han đủ kiểu.
– Mi khỏe chưa mà đi học răng không nghỉ thêm, hôm nay đâu có kiểm tra mà đi học đó. – Ny hỏi.
– Ugm, tau khỏe rồi, từ nay đi học luôn chứ không nghỉ nữa, bác sĩ sợ tau quá nên đuổi về.

Tụi nó vui lên cứ qua hết chỗ tôi nói chuyện trên cười dưới đất cười nắc nẻ, vì cười nhiều đụng vết thương nên hơi nhói một tý. Thằng Đạt biết ý nên đuổi tụi nó về chỗ hết cho tôi nghỉ.

Một lúc sau em với thằng Thiên đi vào, thấy tôi em đi sang chỗ tôi luôn và hỏi thăm tình hình sức khỏe làm tôi vui hẳn ra làm tôi tin quyết định tới đây của tôi là đúng.
&ndash