Những người đàn bà đã đi qua đời tôi
Tiễn anh đi Nha Trang nhạt nắng, đón anh về Sài Gòn đẫm mưa. 7h sáng có mặt tại bến Đề Thám quận 1 trời mưa tầm tã, mưa như chưa bao giờ được mưa, ngồi chờ trong nhà đợi mà chỉ mong cho hết mưa, trời mưa nên không gọi cho thằng Nam tới đón, ngặt nỗi mưa càng lúc càng to không ngớt, cảm thấy tình hình không khả quan ngồi chờ có khi tới trưa, bấm bụng bắt taxi về nhà trọ, tốn thêm mớ tiền, hic. Việc đầu tiên khi vô lại là chào cô chủ nhà gởi một ít quà quê xong lên nằm ngủ liền, thằng Nam không biết sự xuất hiện của tôi trong căn phòng, chắc mưa to quá nên anh chàng ngủ say đắm. Mãi sau này mới biết ngày mình vô lại là ngày đầu tiên sài gòn chuyển mưa, những ngày trước nóng như lửa đốt, chắc suy nghĩ lại cách ăn ở của mình ra sao rồi ?
Hai thằng gặp nhau vui mừng tâm sự đủ chuyện, nó hỏi tình hình ở quê rồi có chuyện gì vui không, kể nó nghe, làm như mấy năm rồi không về quê không bằng vậy, thế là cũng kể, vui có buồn cũng có, thất tình cũng có, nó cũng chia buồn rồi hai thằng chợt nhận ra bây giờ hai thằng độc thân như nhau, cũng chỉ vì tiền mà hai đứa con gái rời xa tụi này, nghĩ càng thêm đau, bây giờ người ta đến với nhau vì tiền chứ đâu phải bằng tình cảm như lúc trước.
Tối 3 đứa, tôi Nam với nhỏ Thoa đi ăn uống sau nhiều ngày không gặp, 3 đứa cười nói rôm rả, tám dữ dằn, nhất là con nhỏ Thoa, méc với mình tùm lum, nào là anh Nam đi chơi về trễ, hay gắt gỏng em… Nghe mà muốn nhứt đầu với hai đứa này. Phải chi mình còn hồn nhiên như nhỏ thì hay biết mấy, cứ vui chơi tinh nghịch chẳng phải suy nghĩ gì cho mệt đầu óc.
– Thế học hành bữa giờ sao rồi?
– Em đang thi, gần xong rồi Thầy.
– Thế mấy môn trước thi tốt hết chứ.
– Cũng tàm tạm.
– Tàm tạm là hiểu rồi đấy, ráng học giỏi đi tôi có quà tặng.
– Thôi thầy cất quà của thầy đi, nghĩ sao học khá muốn khùng rồi nói chi giỏi.
– Vậy phải cố gắng chứ, khá quá dễ mà.
– Hứ
Ăn uống xong cả bọn kéo đi café bệt ngồi nói chuyện tiếp, sau cơn mưa Sài Gòn mát hẳn, cây cối xanh um, dòng người cũng đông hơn trên những chiếc xe gắn máy chở nhau đi hóng gió, cái thú vui của người Sài Gòn là vậy, nơi nào càng đông người ta càng thích tới để rồi phải chịu cái cảnh kẹt xe rồi khói bụi hít đã đời.
11h đêm cả bọn trở về phòng, hôm nay vui quá, lâu rồi mới cảm nhận được sự vui vẻ, chợt nhận ra niềm vui là do mình tự tạo ra cần gì mà phải cần những điều to lớn, niềm vui nho nhỏ những cũng đủ làm cho ta thêm phấn chân trong cuộc sống.
– Dạo này mày có gì khác không mày, ở một mình trong này vui chứ?
– Bình thường, chẳng có gì, tao đi suốt, xuống nhà bạn tao chơi, một mình cũng làm biếng.
– Uh, thế đã quen em nào khác chưa?
– Thôi đếch dám quen nữa mày à, sợ lại vì tiền nữa thì khổ.
– Mày làm như đứa nào cũng như nhau à?
– Đm mày nói giỏi lắm, sao đếch quen con khác cho tao xem đi.
– À, thì tao chưa muốn c&oacut