Gái Gú Việt Nam

Những người tôi yêu – Tác giả Vi Thăng Long

Phần 34
Tôi cứ ôm Ngọc trong lòng, cả hai thân thể trần truồng cứ như dính chặt vào nhau không muốn rời. Tay của bé luôn mân mê cặc tôi làm cho nó không thể mềm. Còn tay tôi chỉ xoa nhè nhẹ hai vú Ngọc. Bỗng Ngọc cầm tay tôi kéo xuống háng. Tôi gẩy nhẹ vào cái hột le ươn ướt. Ngọc bóp mạnh cặc tôi, xuýt xoa, rên rỉ: “Đi… địt đi, địt đi!”. Tôi nhổm dậy, vừa ướm đầu cu vào lồn của bé, chưa kịp ấn vào thì thấy tiếng Tâm hét to ở tầng trên:

– Ối! Chuột! Chuột! Chồng ơi…

Tôi vùng dậy, mặc nhanh quần. Tôi chạy ra và lao vội lên gác. Bật đèn hành lang, thấy cả Minh và Tâm đứng run như cầy sấy. Tôi hỏi:

– Chuột đâu?

Minh chỉ tay vào phòng của Tâm. Đóng chặt cửa và lùng tìm. Một con chuột cỡ chuôi dao, đuôi dài đang run run bám vào khe hẹp giữa tường và tủ quần áo. Tôi lấy cái vợt diệt muỗi khua và gõ. Con chuột rất nhanh tụt xuống và chạy ngay vào phòng vệ sinh. Một không gian hẹp và ít đồ. Cái số con chuột đen đủi. Kết quả là khi tôi mở cửa ra, trên tay là xác con chuột chết cuốn trong giấy vệ sinh chỉ còn cái đuôi thò ra. Tôi đặt con chuột chết xuống đất để đem xuống vứt ra vườn.

Hai nàng còn chưa hết sợ.

Lúc sau như đã hoàn hồn, Tâm mới hỏi:

– Mình về nhà lâu chưa hả chồng? Con Ngọc đâu rồi?

– Về được gần tiếng rồi. Thấy hai vợ còn say bí tỉ. Anh bê lên giường mà chả biết gì. Giờ đi tắm đi, anh bật nước nóng rồi đấy. Tắm xong thì xuống ăn còn đi ngủ. Muộn rồi! Bé Ngọc đã tắm và đang ở dưới nhà xem TV.

Tôi ôm cả hai chị em vào lòng và không quên sờ vào hai cái bụng đã tròn tròn.

Khi hai nàng quay vào phòng của mình. Tôi cầm con chuột đi xuống, mở cửa bếp và ra ngoài vườn. Trời đêm cũng không thấy lạnh như lúc chiều tối. Một mảnh trăng thượng tuần nhỏ như lá lúa và mỏng như thuỷ tinh tỏa sáng mờ nhạt. Một vài vì sao bé xíu nhấp nháy tít trên cao. Ngày mai ấm và nắng đây!

Rửa tay rồi quay vào phòng, thấy bé Ngọc vẫn ngồi chùm chăn trên giường mà không ngủ.

Thấy tôi vào, bé hỏi:

– Có chuột à chồng? Nó chạy chưa? Em ứ sợ chuột.

– Anh đập chết rồi. Ngọc không ngủ à?

Ngọc hất tấm chăn ra khỏi người. Thân thể vẫn trần truồng.

– Em đợi chồng.

Không thể chậm trễ, tôi tụt quần, đè ngửa bé ra mà hôn, bú, mút, liếm rồi ấn nhanh cặc vào lồn em mà dập. Nằm bên dưới, chịu sức nặng của thân thể tôi và những cú thúc mạnh, Ngọc ưỡn lên sung sướng, âm hộ cứ co lại, giãn ra và đầm đìa nước. Tôi phóng tinh ào ạt vào đó. Khi rút chim ra, một dòng tinh trùng chảy nhễu từ lỗ lồn từ từ lăn xuống khe đít. Ngọc nhắm mắt mơ màng và nằm im để tận hưởng khoái cảm. Tôi nhẹ nhàng bế bé vào nhà vệ sinh, dùng khăn ấm nhúng nước ấm xoa xà phòng thơm và nhẹ nhàng lau rửa thân thể em. Ngọc cũng bắt chước lau khắp người tôi và cứ đến cái buồi tôi là lại dừng lại để chạm môi vào đó. Xong, cả hai mở cửa ra, bật TV xem. Ngồi một lát thì Minh rồi Tâm lần lượt đi xuống. Tôi bảo:

– Cả hai ngồi một tí cho ấm rồi vào ăn. Thức ăn lúc chiều bà Lan và bà Liên để trong hộp không biết còn nóng không. Thôi, cứ cho vào lò vi sóng làm nóng lại đã.

– Chồng để hai vợ làm cho.

Không biết là Minh quên sự hiện diện của bé Ngọc hay vì cố tình mà xưng vợ chồng với tôi, lại còn kéo cả Tâm nữa thành “hai vợ”.

– Ơ sao bác Minh lại nhận vơ là vợ của ông? Ngọc ngạc nhiên hỏi.

– Ông bây giờ là chồng của mẹ và của bác Minh rồi, con gái ạ! Con có vui khi có bố Luân không? Tâm nói với con.

– Không, không, không đâu! Ngọc vùng vằng đứng dậy và chạy lên gác.

Cả tôi và Minh, Tâm nhìn nhau.

– Sao em lại nói với con thế?

– Đằng nào nó chả biết. Chồng yên tâm. Em sẽ nói với nó. Nó cũng người lớn lắm đấy, nó nghe lời em ngay. Giờ nghe lần đầu nên cô nàng có vẻ bị sốc đấy. Anh lên tỉ tê nói chuyện với con đi để em và Minh chuẩn bị đồ ăn.

Tôi lên phòng, thấy Ngọc nằm úp mặt xuống chăn mà khóc. Tôi ngồi xuống, nâng bé dậy, ôm vào lòng, hôn và nhẹ nhàng:

– Vợ đừng khóc chứ. Anh yêu vợ mà…

– Thế sao mẹ Tâm và cả cả Minh nhận chồng là chồng? Ngọc không cho đâu. Chồng của Ngọc chứ.

Đúng là tính cách trẻ con! Tôi nhẹ nhàng xoa bầu vú ấm mềm của Ngọc:

– Ngọc là vợ của anh mà.

– Em chỉ cho mẹ Tâm với bác Minh ngủ với anh và… địt nhau với anh thôi. Không cho gọi anh là chồng và xưng vợ với anh đâu. Hu hu…

– Nín đi em! Thế sao vợ biết anh với mẹ Tâm, bác Minh… địt nhau?

– Em nhìn thấy hết từ lâu rồi. Nhìn qua cái lỗ ở ổ cắm điện bị hỏng đấy…

– Những lúc ấy Ngọc có thích không?

– Có…

– Có muốn được như thế không?

– Có…

– Bây giờ em cũng đã được địt nhau với chồng rồi. Chồng cũng rất yêu Ngọc, gọi Ngọc là vợ và vợ gọi anh là chồng rồi. Mẹ và bác Minh không lấy mất chồng của Ngọc đâu. Ngọc yêu chồng nhiều không?

– Có, yêu nhiều hơn mẹ và bác Minh. Thế chồng có yêu mẹ và bác Minh không?

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ngây thơ của bé, hôn và bao:

– Chồng cũng yêu nhưng yêu và thương Ngọc bằng cả hai người luôn.

Thấy nét mặt bé giãn ra, nhẹ nhàng hơn. Bé nép vào tôi, ngửa mặt, hé môi chờ đợi. Chúng tôi lại lặp lại những hành động tình ái từ nụ hôn mở màn đến khi bế bé vào phòng vệ sinh để cùng nhau lau rửa. Khi trong nhà vệ sinh, vừa lau bướm cho em, vừa bú nhẹ vào hai gò vú đã bắt đầu nở. Tôi bảo em:

– Vì Ngọc còn bé nên không được để cho ai biết chúng mình là vợ chồng. Nhưng cứ lúc nào chỉ có anh với Ngọc thì anh là chồng yêu của em, em là vợ yêu của anh. Chúng mình địt nhau nhiều hơn…

– Nhưng em muốn có em bé trong bụng như bụng mẹ Tâm, bụng bác Minh cơ.

– Ừ! Ngọc sẽ có. Ngọc sẽ có thai với anh, đẻ cho anh nhiều đứa con nhé.

– Vâng…

– Giờ mình xuống đi. Kệ cho mẹ và bác Minh gọi anh là chồng.

– Thế em gọi anh là gì? Là bố Luân á?

– Vợ gọi anh là Ba nhé. Nhưng cái buồi của Ba là của vợ chính của Ba tên là Lưu Bích… Tôi bỏ lửng câu, nhìn sang Ngọc thăm dò.

– Ngọc, Lưu Bích Ngọc. Ngọc nói nhanh, nhìn tôi hạnh phúc như một học sinh vừa tìm ra đáp số bài toán đố.

Cả hai mặc quần áo. Tôi cõng Ngọc đi xuống.

– Gớm, bố Luân chiều chuộng con gái thế. Tâm nhìn chúng tôi và nói.

– Không phải là Bố mà gọi là Ba Luân, Ba nhỉ! Ngọc cự lại.

– Ừ! Thì gọi là Ba càng hay. Minh cười.

Cả nhà ngồi quây quần, đầm ấm quanh bàn ăn. Bánh chưng đã được chiên nóng giòn. Vui và thấy hạnh phúc quá nên tự thưởng cho mình mấy ly rượu để làm động lực đêm nay còn phục vụ các bà vợ của mình.

– Mai là bé Ngọc đi học rồi đấy. Ăn xong, đánh răng rửa mặt rồi còn làm bài tập về nhà. Ngủ sớm đi kẻo mai lại ngủ quên đấy. Mấy ngày về quê quen nếp rồi. Phải học giỏi thì bao giờ ông, &a