Tình già – Tác giả Cu Zũng
Ngày trị bệnh cho Lưu đã đến. Đúng như sắp xếp của ông Tình, địa điểm là tại nhà Phong Vân, thời gian là 8 giờ tối. Bây giờ đã hơn 7 giờ rồi, ông đang chở bà trên chiếc xe Future huyền thoại của mình. Từ lúc rời khỏi nhà, mà đúng hơn là từ lúc 2 người ăn cơm đã không ai nói với ai câu gì. Cũng không phải ông bà giận dỗi gì nhau hay không có chuyện gì để nói. Mà bởi vì mỗi người đang theo đuổi một suy nghĩ riêng. Với lại chuyện này vô cùng nhạy cảm và khó nói. Ông biết, bà biết, rằng, một lát nữa đây, bà sẽ phải làm gì. Chính vì lẽ đó mà không ai dám nói với ai thì đúng hơn. Quả đúng như vậy, tất cả những lần ông bà đề cập đến “chuyện kia” thì đều là lúc cả hai đang thăng hoa, ở một trạng thái vô cùng vi diệu mới dám nói ra những điều ấy.
Cứ như vậy, gần 30 phút đồng hồ cuối cùng cũng gần đến nhà Phong. Bà Oanh ngồi sau xe mới nhẹ nhàng ghé sát tai của ông Tình, nói thật nhanh và thật nhẹ cứ như để ông không thể nghe tiếng:
– Anh… với cái Thủy phải cẩn thận, không lại giống như thằng Lưu chết.
Nghe mơ mơ hồ hồ nhưng rõ ràng như sấm bên tai. Ông Tình phanh xe đánh kít một cái làm vú bà Oanh đập bộp vào lưng vừa mềm vừa êm.
Xe vừa đỗ, ông ngoảnh đầu lại hỏi cho chắc ăn:
– Oanh, Oanh!!! Em… em vừa nói… là… Em nói lại anh xem nào?
Bà Oanh bĩu môi. Bà đã nghĩ chán rồi, từ lúc ông tiết lộ chuyện ông và cái Vân, cái Thủy hôm ở Cát Bà cơ. Bà cũng không có trách ông nhiều cho lắm, vì 2 lý do. Một là chuyện đó đã xảy ra từ trước khi ông bà đến với nhau. Hai là chính bản thân bà cũng có tư tưởng và mong muốn với 2 đứa con trai của ông, bà đã thú nhận việc đó. Giờ đây, nếu như không có sự kiện Lưu bị “gãy chim” xảy ra, bà không phải trực tiếp vật lý trị liệu cho Lưu thì có bà cũng không có dũng khí để đồng ý cho ông tiếp tục làm tình với các con dâu đâu. Nhưng người làm nghề như bà biết, bà sẽ phải làm gì với Lưu, và có trời mới biết sự việc sẽ phải tiến xa đến đâu. Thôi, chi bằng, bà có, ông có, cả hai cùng có còn hơn.
– Anh… không thích thì thôi… vậy…
Như vậy, là ông Tình đã nhận những lời mà mình vừa nghe thấy từ chính miệng vợ là đúng sự thật. Trong tâm ông muốn lắm chứ. Mà ai ở vị trí của ông cũng muốn, 2 cô con dâu mỗi đứa một vẻ mười phân vẹn mười, đẹp người đẹp nết, hấp dẫn sexy cứ lượn lờ trước mặt rồi mời ông xơi mà ông không dám. Nếu như còn độc thân như hồi đó thì có trời mới cản được ông, nhưng giờ có vợ rồi thì lại không dám. Nay chính vợ cho phép thì… Hahaha!!! Vân ơi, Thủy ơi. Hai con chít với bố.
– Đâu có… Đâu có… hì hì hì hì!!!
– “Chỉ được cái thế là nhanh thôi”, bà Oanh lườm ông một cái nhìn thật là đáng yêu.
…
Trên đường từ nhà mình đến nhà anh chị Phong Vân, Thủy vẫn rủ rỉ bên tai Lưu để động viên chồng chữa bệnh:
– Anh phải tin vào tay nghề của mẹ, anh nhớ lần trước anh đi khám chỗ mẹ không? Chỉ có một hôm mà anh thay đổi quá trời em suýt không nhận ra không?
Lưu vừa lái xe vừa nghĩ ngợi, thấy Thủy nhắc lại cái buổi khám hôm đó. Anh chưa từng kể lại chi tiết cho Thủy nghe, vẫn giữ lại cho riêng mình. Người ta nói, cái gì lần đầu tiên bao giờ cũng được người ta nhớ lâu nhất. Phải, người phụ nữ đầu tiên ngậm vào dương vật anh không phải là cô vợ xinh đẹp nết na ngồi phía đằng sau, mà chính là bác sĩ Oanh, giờ là mẹ Oanh. Người đầu tiên anh bắn tinh vào miệng không phải là vợ anh mà chính là mẹ Oanh. Thi thoảng anh vẫn nghĩ đến khoảnh khắc đó.
– Ừ.
Thấy chồng “ừ”, Thủy lại nói tiếp:
– Em tin chắc lần này mẹ sẽ lại chữa khỏi cho anh. Anh phải tin ở mẹ. Mẹ bảo gì anh phải nhất nhất làm theo, không được cãi đâu đấy.
Lưu lại đáp hờ hững nhưng trong lòng sóng to gió lớn lắm, có một cảm giác gì đó mà chính bản thân anh cũng không rõ ràng, nó vừa là sợ, nó lại vừa là mong:
– Ừ, anh biết rồi.
Cuối cùng cũng đến cổng nhà anh Phong.
…
Tại một căn phòng rất đẹp cách nhà Phong Vân không xa, chính là nhà đẻ của Vân. Buổi tối hôm nay, cả nhà Phong Vân tá túc ở đây từ chập tối để nhường chỗ cho Lưu chữa bệnh.
Vân mặc chiếc váy mỏng tang, xuyên thấu, ngắn cũn cỡn đến ngang đít. Phong thì mặc độc một cái quần đùi, ở trần. Hai vợ chồng đang chổng mông song song trên giường. Trước mặt 2 vợ chồng là cái Ipad. Vân chống tay lên cằm, mắt nhìn chằm chằm vào Ipad, miệng nhấp nhô:
– Anh đặt camera có kín không đấy? Nhỡ mẹ và chú Lưu phát hiện ra là 2 vợ chồng mình chết đấy.
Phong ánh mắt dâm tà, con cặc chửa chi đã cửng tếu đội quần lên rồi:
– Hà hà hà!!! Yên tâm, anh đã ngụy trang nó trên ở dưới cái đèn bàn rồi. Không ai phát hiện ra đâu.
Đúng lúc đó thì Vân hét lên:
– Kìa! Mẹ vào rồi.
Trên màn hình Ipad là hình ảnh căn phòng của ông Tình tại nhà Phong Vân, mẹ Oanh vừa mở cửa bước vào.
…
Căn phòng trên tầng 4 tại nhà Phong Vân.
Nó được bài trí khá đơn giản nhưng không hề thiếu thốn. Phòng này vốn là phòng riêng của ông Tình, nơi ông tá túc qua đêm mỗi lần ông đến chơi với gia đình cậu con trai cả. Từ ngày lấy bà Oanh, ông chưa ngủ qua đêm ở đây lần nào, nhưng Phong Vân vẫn để nguyên mọi thứ, dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ định kỳ, thế nên nó hoàn toàn không thiếu hơi người. Còn nhớ, phòng này là nơi đầu tiên ông Tình địt Vân.
Tường nhà sơn màu trắng, ánh điện đèn tuýp phản chiếu càng làm cho không gian trong căn phòng trở nên sáng hơn, nhìn rõ từng sợi lông mặc dù bây giờ là 8 giờ tối.
Từ cửa bước vào, nhìn về bên trái làm một cái tủ quần áo ba buồng bằng gỗ tần bì, bên trong chả có gì ngoài mấy bộ quần áo dự phòng của ông Tình xếp gọn gàng ngay ngắn. Bên cạnh cái giường mét rưỡi là một cái tủ tapluy, trên tủ có một cái đèn ngủ và một cái điều khiển điều hòa.
Bà Oanh mở cửa bước vào. Tim bà đập loạn nhịp khi nhìn vào căn phòng này, chỉ có một cửa sổ và một cửa đi. Lát nữa thôi, khi Lưu vào, cánh cửa sau lưng bà được đóng lại thì là một không gian kín mà chỉ có bà và Lưu bên trong.
Bà Oanh cũng có dịp đến đây vài lần, cũng nghỉ trưa ở đây nữa, chỉ là chưa ngủ qua đêm lần nào thôi. Nhìn qua căn phòng một lượt, nó sáng trưng, cường độ sáng giống như trong phòng mổ ở bệnh viện, đủ để nhìn rõ từng sợi lông tơ trên cánh tay trần của bà.
Khẽ đặt mông xuống cái giường có trải ga màu xám, tiếng “kẽo kẹt” khẽ vang lên. Bà Oanh đưa tay lên ngực chỉnh lại cái áo lót, đầu vú cọ vào thành áo lót làm bà cộn rộn, khẽ lẩm bẩm:
– Sao đầu tí mình săn thế nhỉ?
Rồi bà ngoáy ngoáy mông đít, phản xạ trong vô thức khi bướm hơn nhươm nhướm như kiểu thèm địt. Một động